Vô cùng Tàn Nhẫn, Vô cùng Yêu Thương – Sara Imas

  • Giá trị nhân văn sâu sắc
  • Sách phù hợp cho bậc phụ huynh
  • Tác giả ngoại văn
Vô cùng Tàn Nhẫn, Vô cùng Yêu Thương – Sara Imas
Vô cùng Tàn Nhẫn, Vô cùng Yêu Thương – Sara Imas

119,000

Mô tả

“Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương”– phương pháp dạy con của người Do Thái và bài học về tình yêu thương được đặt đúng chỗ.

Bạn đã là một người cha, người mẹ? Vậy bạn đã từng bao giờ cảm thấy bất lực trong cách giáo dục con cái? Tôi đã từng có những lúc rơi vào cảm giác như vậy, mặc dù con gái tôi mới chỉ hơn 3 tuổi. Cho đến một ngày, một bạn học sinh đã giới thiệu với tôi cuốn sách “Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương” của tác giả Sara Imas- một bà mẹ Do Thái sinh ra và lớn lên ở Thượng Hải, đã nuôi dạy con cái mình trở thành triệu phú.

“Có thứ tình yêu giống như dòng nước mát, sau khi làm thỏa mãn cơn khát trong cổ họng của con, nó sẽ không để lại dấu vết gì; có thứ tình yêu lại giống như giọt máu đào đi sâu vào thể xác và tinh thần của con, suốt đời chảy trong người con, ban cho con sức mạnh”- Sara Imas chia sẻ hết sức chân thành mà sâu sắc.

Sara Imas là hậu duệ của những người Do Thái đã đến định cư lâu đời tại Thượng Hải. Sau khi quan hệ Trung Quốc – Israel được xác lập, trước tiếng gọi trở về cố hương, Sara đã từ bỏ cuộc sống phồn hoa ở Thượng Hải, mang theo ba đứa con trở về Israel – nơi đồng bào của bà đang ngày ngày phải chịu đựng khói lửa chiến tranh, bắt đầu một trải nghiệm giáo dục “xuyên quốc gia” đặc biệt của mình.

Với những điều mắt thấy tai nghe về các câu chuyện giáo dục con cái trong gia đình ở môi trường “mới” này, bà đã quyết tâm từ bỏ hình ảnh của một “bà mẹ Trung Quốc” để trở thành một “bà mẹ Do Thái” chính cống. Hình ảnh của “bà mẹ Do Thái” này khiến không ít người cho rằng đó là cách giáo dục khá tàn nhẫn, thế nhưng những gì mà bà mang lại cho các con đã thực sự khiến chúng ta mở mang thêm một tầm nhìn mới về cách thể hiện tình yêu thương đối với con cái. Sara Imas đã đúc kết: “Tình yêu đối với con cái của một số cha mẹ Trung Quốc giống như hình tử cung, họ luôn muốn bao bọc lấy chúng trong tình yêu thương vô điều kiện của mình suốt cuộc đời. Còn tình yêu của các bậc cha mẹ Do Thái đối với con cái thì tựa như hình một đống lửa, tình yêu đó được dằn sâu trong lòng, dưới biểu lộ sắt đá và cứng cỏi, họ chỉ làm một ngọn lửa rực sáng, soi rọi con đường phía trước cho con cái, để chúng có thể tự học cách sinh tồn, vươn lên trong cuộc đời”.

Chúng ta sẽ cùng trải nghiệm phương pháp giáo dục con của người Do Thái qua 05 chương: Chương I: Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương; chương II: Yêu con trong nguyên tắc có làm có hưởng; chương III: Trì hoãn sự thỏa mãn trên danh nghĩa của tình yêu; chương IV: Càng yêu con càng cần lùi bước; chương V: Cha mẹ nhẫn tâm để yêu thương con sâu đậm.

Không giống những cuốn sách bồi dưỡng nhân tài chúng ta vẫn thường đọc chỉ khiến người ta ngước nhìn mà không thể theo kịp, ở đây mỗi phụ huynh chỉ cần dụng tâm đều có thể lĩnh hội và có thể thực hiện được phương pháp nuôi dạy con thành tài.

Giáo dục con cái là một môn học, một nghệ thuật mà tất cả mọi người đều phải học tập. Nếu cha mẹ không học cách nuôi dạy con đúng đắn thì chắc chắn sẽ chuốc lấy hậu quả đáng sợ và đáng tiếc. “Con muốn học mà cha mẹ không dạy” cũng bi thương như “con muốn nuôi, mà cha mẹ không còn sống”. Cha mẹ cần dạy dỗ con một cách khoa học như thế nào? Đó là một câu hỏi và cũng là một vấn đề lớn có liên quan mật thiết đến thành công hay thất bại của một người và cũng là sự hưng thịnh hay suy vong của cả một dân tộc.

Cha mẹ có thể cho con cái rất nhiều tình thương, nhưng không thể trưởng thành thay con. Mỗi người làm cha, làm mẹ đều rất mực yêu thương con cái của mình, nhưng tình yêu ấy cần có chất lượng. Chúng ta hãy lắng nghe một câu chuyện hết sức thấm thía về cách dạy con, để tìm cho riêng mình một phương pháp giáo dục hiệu quả nhất:
“Một con sư tử mẹ dạy sư tử con săn mồi. Sư tử mẹ bảo hai sư tử con: “Các con nghe này, bây giờ mẹ sẽ dạy các con săn mồi. Nào, Simba, Kovu chúng ta đi bắt thỏ nhé!”.

Sư tử mẹ vừa dứt lời, hai chú sư tử con liền chạy băng băng trên đồng cỏ. Đột nhiên, sư tử anh vì chạy quá nhạnh mà ngã lăn quay. Sư tử mẹ xót xa: “Từ sau con không cần đi săn mồi nữa”.Hằng ngày, sư tử mẹ đều đưa sư tử em đi săn, sau khi sư tử em ăn no, nó sẽ mang phần thịt còn lại về cho sư tử anh. Từ đó, sư tử ah sống vô cùng sung sướng.
Ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, sư tử anh và sư tử em đều trưởng thành. Một hôm, sư tử mẹ bị bệnh rồi qua đời, hai con sư tử tự đi săn mồi. Chúng mải miết chạy, chia thành hai ngả. Sư tử anh muốn tìm thức ăn nhưng nó chẳng biết làm thế nào. Ba ngày sau, sư tử anh ngã quỵ. Câu nói sau cùng nó thốt lên là: “Mẹ, con hận mẹ!”.

Yêu con là một nghệ thuật, vì vậy, đừng vô tình biến tình phụ mẫu trở thành tình yêu cảm tính, mất đi lý trí. Đó là việc làm ích kỷ dưới danh nghĩa của tình yêu, phá hoại cả về tinh thần lẫn thể chất của con trẻ.

Có thể thấy rằng, cuốn sách đã dẫn dắt chúng ta tới những quan niệm và kỹ xảo mang lại lợi ích suốt đời cho con. Người Do Thái xếp “giáo dục sinh tồn đứng hàng đầu trong các chương trình giáo dục trẻ em”, trong đó “nguyên tắc có làm có hưởng” là tinh hoa của giáo dục sinh tòn, nó chẳng những khiến cho con cháu của họ trở nên tài giỏi và giàu có, mà còn khiến họ dù có phiêu dạt đến bất cứ nơi nào, sự nghiệp cũng như diều gặp gió.

Theo phụ huynh Do Thái, giáo dục tố chất bao gồm âm nhạc, múa, mỹ thuật, tennis đều là chất dinh dưỡng cần thiết cho sự sinh trưởng của con, nhưng những môn học ấy không thể cung cấp cho trẻ một “sân huấn luyện” kinh nghiệm cuộc sống. Đứa trẻ chỉ có thành tích học tập xuất sắc chưa chắc thành công trong cuộc sống, nói cách khác, trẻ chỉ có thành tích học tập xuất sắc không có nghĩa là nó sẽ thực hiện suôn sẻ giá trị cá nhân và giá trị xã hội trong cuộc sống sau này.

“Trì hoãn sự thỏa mãn, biết yêu đồng thời cũng biết dạy”. “Đặt mình vào vị trí của trẻ” vốn là kết quả của sự quan sát khoa học với trẻ em, nó thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu của xã hội ngày nay đối với trẻ. Tuy nhiên, như vậy không phải là xúi giục phụ huynh cho con cái ngồi trên ghế cao đè đầu cưỡi cổ mình, đó là nhận thức sai lầm. Đặt mình vào vị trí của trẻ nhấn mạnh tính quan trọng của việc tương thông giữa tâm hồn cha mẹ và con cái, nhưng không cho phép cha mẹ thỏa mãn vô hạn yêu cầu của con hoặc là dễ dàng thỏa mãn, thỏa mãn quá mức.
“Lùi một bước, học buông tay, không bồi dưỡng “thai nhi quá hạn”, không làm cha mẹ trực thăng”. Thông qua cuốn sách, ta sẽ hiểu rằng, làm mẹ- môn nghệ thuật sâu sắc nhất không phải làm tổng quản ôm đồm mọi việc, mà làm quân sự có trách nhiệm “quan sát, nhắc nhở và tham mưu cho con. Các bậc cha mẹ thật sự nghĩ cho hạnh phúc của con em mình, phải có con mắt đầu tư lâu dài, biết lùi về phía sau một bước, trao co trẻ nhiều cơ hội sáng tạo, tìm kiếm thông tin bên ngoài, chứ không đứng mũi chịu sào, một tay lo hết mọi việc, che khuất tầm nhìn tương lai của trẻ.

Tôn chỉ duy nhất của “Vô cùng tàn nhẫn, vô cùng yêu thương” dành cho các độc giả đã, đang và sắp làm cha, làm mẹ đó là giúp họ hoạch định tầm nhìn và tư duy giáo dục gia đình một cách hợp thời nhất, giúp cho trẻ có một xuất phát điểm tót hơn cho cuộc sống sau này, đó là cha mẹ chỉ ẩn giấu đi một nửa trái tim mình, chứ không phải vứt bỏ phân nửa tình yêu thương ấy, có như vậy thì tình cảm cha mẹ dành cho con cái mới trở nên lý trí, khoa học và nghệ thuật hơn, chư không phải ngày càng nặng nề, ngày càng mù quáng.
Trở thành cha mẹ, đồng nghĩa với sự song hành của khó khăn và vĩ đại, vất vả và hạnh phúc, vậy chúng ta hãy ấp ủ ước mơ và hy vọng, không ngừng trau dồi yêu thương và tin tưởng vào một tương lai tươi sáng hơn, hạnh phúc hơn đang ở phía trước! “Giáo dục con cái là một nghệ thuật mà tất cả chúng ta đều phải học. Bạn có thể thất bại trong hôn nhân, sự nghiệp nhưng hãy đừng thất bại trong việc nuôi dạy con trẻ- bởi đó mới là thất bại lớn nhất trong cả cuộc đời chúng ta… Vậy, cần dạy dỗ con cái như thế nào?? Bạn sẽ tìm thấy câu trả lời trong cuốn sách này”. (Conlatatca).

Cảm ơn cuốn sách nhỏ bé mà ý nghĩa lớn đối với riêng tôi. Tôi nghiền ngẫm nó, rồi dần thay đổi suy nghĩ, tư duy và nhận thức của mình. Trước đây, tôi vẫn thường có thói quen bón cơm cho con gái hơn 3 tuổi của tôi, chạy theo con đến phát mệt. Giờ đây, sau khi đọc xong cuốn sách này, tôi đã học được cách “buông tay”, rèn cho con tự ngồi vào bàn ăn, cho con ăn trong 30 phút, nếu lâu quá thì động viên và khích lệ con. Lúc đầu, con cũng nói: “Sao lúc bé mẹ bón cho con, giờ mẹ lại cứ bắt con tự xúc?”. Tôi giải thích cho con hiểu là vì con đã lớn rồi, có ngày mẹ ốm, con còn biết tự chăm sóc cho mình và còn phải bón cho mẹ nữa. Con gái bé bỏng 3 tuổi của tôi dường như hiểu chuyện và cười giòn giã: “Con lại bón cho mẹ ạ?”. Rồi tôi rèn cho con tự cất đồ chơi, quét nhà; vậy là nàng công chúa nhỏ của tôi rất hứng thú, còn học cả việc hót rác, nhưng nhờ mẹ giữ hộ cái hót rác; rồi nói con sẽ ăn nhiều để giúp mẹ rửa bát nữa. Chỉ những thay đổi nhỏ như vậy thôi, một người mẹ như tôi thấy mình thật hạnh phúc như con trẻ chờ mẹ đi chợ mang quà về.

Đánh giá (0)

User Reviews

0.0 out of 5
0
0
0
0
0
Write a review

There are no reviews yet.

Be the first to review “Vô cùng Tàn Nhẫn, Vô cùng Yêu Thương – Sara Imas”

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Login/Register access is temporary disabled
Compare items
  • Total (0)
Compare
0